Đông...

Em thả vào chiều từng sợi nhớ mùa đông
Cái lạnh tháng mười hai em se lòng đến lạ
Những sợi nhớ đi qua vòm cây kẽ lá
Hờ hững rớt xuống đời
Anh bắt được không ?


Anh bắt được không giữa trời đất mênh mông
Khi cuộc đời còn nhiều lo toan, trăn trở
Mà tình yêu em chỉ là viên kẹo nhỏ
Một chút ngọt ngào như muối bỏ sông…

Trả lời đi anh, kẻo qua hết mùa đông
Đừng để trong em tháng mười hai ngơ ngác
Rồi xuân sang em thành con chim lạc
Bay mãi giữa trời, bay mãi biết về đâu?
(Sưu tầm)


---------Đọc thêm các bài viết khác---------


Bài viết liên quan